Tả Con Đường Quen Thuộc Từ Nhà Đến Trường

Share:

Mục lục

Dàn ý Tả con phố đến ngôi trường – chủng loại số 1Dàn ý Tả tuyến đường đến ngôi trường – mẫu số 2Dàn ý Tả con đường đến ngôi trường – mẫu số 3

Dàn ý Tả con phố đến trường – chủng loại số 1

I. Mở bài

– giới thiệu con đường từ nhà mang lại trường

Ví dụ:Thời học viên là một quãng thời hạn vô thuộc tươi đẹp, con đường từ nhà mang đến trường là một trong những hành trình luôn luôn phải có trong nhỏ đường đi kiếm tri thức của mỗi bọn chúng ta. Con đường từ nhà mang đến trường có chân thành và ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với tôi.

Bạn đang đọc: Tả con đường quen thuộc từ nhà đến trường

II. Thân bài

Tả con phố từ nhà mang đến trường

1. Tả bao quát tuyến đường từ nhà mang đến trường

– con phố từ nhà mang lại trường dài khoảng tầm 1km. Con phố từ nhà cho trường khôn xiết đẹp và solo giản

2. Tả cụ thể con con đường từ nhà cho trường

+ Tả con đường từ nhà mang đến trường

– con đường từ nhà cho trường được gia công đá như thường xuyên được hotline là con đường nhựa

– con đường có không ít ổ gà

– tuyến phố rất ngoằn nghèo với khúc khủy

+ Tả cảnh vật phía 2 bên đường từ bỏ nhà đến trường

– hai bên đường cây cỏ um tùm

– phía 2 bên đường có những đoạn gồm cây gỗ to, tất cả đoạn tất cả hoa, gồm đoạn cho nên cỏ, tất cả đoạn thì bao gồm nhà….

– hầu như chú chim với bướm bay nhảy trên các ngọn cây phía hai bên đường

+ Tả con người trên con phố từ nhà cho trường

– có không ít người hỗ tương trên đường

– tín đồ qua lại bên trên đường có rất nhiều người đi bộ, đi xe máy, đi xe cộ đạp,…

III. Kết bài

– Nêu cảm giác của em về con phố từ nhà mang lại trường

Ví dụ: tuyến đường từ nhà mang đến trường đang gắn bó biết bao năm tháng học sinh của em. Em rất yêu tuyến phố từ nhà đến trường. Trên đấy là Hướng dẫn lập dàn ý đề bài xích “tả con đường từ nhà mang đến trường”, bài xích trên trên đây được thể hiện chi tiết và gọn gàng nhất dành cho bạn. Mong muốn qua bài xích lập dàn ý các bạn đã có được đầy đủ sự tìm hiểu thêm hữu ích để gia công văn tốt hơn. Chúc chúng ta thành công, học tập tốt.

*

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Dàn ý Tả tuyến phố đến trường – chủng loại số 3

I. Mở bài

Mỗi buổi sáng tới trường tôi lại bước đi trên con đường thân thuộc, tuyến đường từ nhà mang lại trường xúc cảm trở nên ngắn lại hơn khi nó vẫn trở thành một trong những phần thân thuộc. Trù trừ từ khi nào con đường đang trở thành một người đồng bọn thuộc mỗi một khi tôi cho lớp.

II. Thân bài

* Tả bao quát

Nhìn tự xa xa nhỏ đường giống hệt như một nhỏ rắn to đùng dài ngoằn ngoèo.Con đường được bao trùm bởi một màu xanh lá cây tươi mát, phía 2 bên là mặt hàng cây xanh.

* Tả chi tiết

Tả cảnh:

– sáng sủa sớm, ông khía cạnh trời đã đánh thức vạn vật.

– cây trồng xanh mơn mởn, đu mình đón ánh nắng sớm.

– nắng và nóng nhè vơi hôn lên mái tóc bồng bềnh của các em thơ tung tăng vui bước tới trường. Mặt hàng râm bụt trải lâu năm ven con đường đã bung cánh, cành hoa nở rực rỡ.

– trên tuyến đường tấp nập, tiếng cười nói, tiếng động cơ phá tan đi một không khí buổi sớm.

– Chim chóc hót líu lo, đã chế tạo ra khúc nhạc đồng quê vui tươi, rộn rã.

Tả người:

– con phố tấp nập xe cộ cộ, ai cũng hối hả, cấp vã cho kịp giờ đi làm. Các bạn học sinh mang lại trường đông, vui như đi hội.

– Các bạn nữ chiếc áo sơ ngươi trắng và dòng váy của mình nhẹ nhàng, uyển đưa như những nàng công chúa kiều diễm. Bạn thì đi làm, người thì đưa con cái đi học đã hình thành một bầu không khí ồn ào náo nhiệt.

– Phía xa vài ba chú trâu sẽ gặm cỏ nơi bến bãi cỏ xanh mướt. Cánh chim chao liệng trên nền trời xanh.

– các quán ăn đã đông đúc, kín chỗ. Ai ai cũng vội vã cho kịp có tác dụng công việc, tất cả bạn học viên sợ ko kịp giờ đồng hồ học bắt buộc đã vừa đi, vừa ăn uống trông cực kỳ vất vả.

– tạo cho bức tranh ngày new nơi tôi sinh sống như một bức tranh làng quê bình yên, thanh thản, mộc mạc mà solo sơ dẫu vậy ta vẫn tìm tòi sự tươi vui, tràn trề sức sống.

III. Kết bài

Nêu cảm nghĩ, tình cảm bản thân về con phố đến trường.

Tả tuyến phố từ nhà đến trường – bài xích mẫu 1 của một bạn học sinh tốt Văn tỉnh giấc Hà Tĩnh

Mỗi buổi sáng, tôi lại rảo bước trên tuyến phố tới trường. Đã tự lâu, bé đường trong khi là người bạn sát cánh đồng hành gần gũi, chia sẻ với tôi niềm vui, nỗi bi lụy trong cuộc sống học trò. Con phố không đẹp, một vẻ đẹp lung linh huy hoàng nhưng ẩn chứa vẻ solo sơ, mộc mạc đính thêm với cuộc sống đời thường yên bình của người dân phố tôi.

Con đường phố tôi chạy trực tiếp băng, không tồn tại nét uốn nắn lượn mềm mại, quanh co. Nó nhỏ và hẹp, cũng dễ hiểu bởi phố tôi là 1 trong những phố nhỏ tuổi nên đường sá cũng không được chi tiêu khang trang rộng lớn lớn. Hai bên đường, hầu như ngôi nhà thi nhau mọc lên, mọc lên mãi như những mô hình lắp ráp làm cho con đường vốn đã nhỏ nhắn nay càng nhỏ hơn. Đặc biệt, phố tôi siêu thơ mộng vì hai mặt hàng cây ven đường. Mùa hè, đa số chùm hoa xoan rụt xuống một màu sắc trắng, vương lại cùng kết số đông vòng hoa bên trên mái đầu đồng đội trẻ chúng tôi. đầy đủ ống sương vươn lên cao, chỉ còn lại cho chúng tôi một khoảng trời nho nhỏ, con con.

Bên cạnh bao ngả đường lớn, tuyến phố phố tôi vẫn lặng ả nằm kia với một mặt phẳng mà nơi lồi, nơi lõm. Tuy vậy tôi thấy điều ấy chẳng làm tuyến đường xấu đi mà còn khiến cho cho nó sắc nét thêm đơn sơ, giản dị. Phía 2 bên đường, san gần kề biết bao cửa ngõ hàng, cửa hiệu đủ rất nhiều thể một số loại khác nhau. đa số cô bán hàng luôn tay vẫy nước lên phần lớn rổ hoa từ ngoại thành mang vào. đầy đủ bà hàng cơm, sản phẩm phở những giọt mồ hôi bóng nhẫy, luôn luôn tay đơm đơm, thái thái. Vỉa hè phố tôi gạch sứt sẹo nhumg tôi yêu phần lớn vết sứt đó bởi vì nó luôn in trong đầu óc của tôi, gợi mang đến tôi về hình hình ảnh con mặt đường từ bên tới trường. Ở đây cũng đủ một số loại nhà. Bao gồm nhà to, có nhà nhỏ, tất cả nhà cao, nhà thấp. Đi men theo con đường mà tôi đếm được hơn nhì chục cửa ngõ hàng, cửa ngõ hiệu. Họ lấn, họ chiếm rồi làm cho bục, bệ khiến cho con đường phố tôi đã dong dỏng càng thanh mảnh thêm…

Quên sao được đông đảo ngày học lớp một, tôi còn rụt rè, bỡ ngỡ bước đều bước trước tiên trên con đường này cho tới trường. Thời gian đó, tôi thấy tuyến phố sao phệ thế còn minh thì bé cỏn còn con. Béo lên, tôi lại thấy con đường chẳng hồ hết không rộng lớn ra bên cạnh đó bị thu thanh mảnh lại. Cây phía hai bên đường xoè tán bịt mát, đu chuyển như reo vui, chim chóc hát ca ríu rít… Ôi, nhớ những lắm, những lắm.

Mỗi lần nhắc đến con đường này là bao kỉ niệm lại hiện tại về vào tôi, mãi mãi không lúc nào phai.

Con con đường đã là 1 trong người bạn xuất sắc của tôi từ lúc tôi còn học lớp một cho đến bây giờ, nên mọi khi đi đâu xa, tôi lại thấy lưu giữ nhung, quyến luyến nó vô cùng. Sau này, cho dù có suôn sẻ được bước trên gần như ngả đường lớn ở các phương trời thì kí ức về con đường tới trường đang vẫn mãi tự khắc sâu trong ý nghĩ cùng trái tim tôi. Với dù mai đây trưởng thành, tôi mơ ước quá trình đầu tiên tôi có tác dụng là đã tu bổ, sửa chữa con con đường tới trường này làm sao để cho đẹp và thoáng rộng hơn.

Tả tuyến đường từ nhà mang đến trường – bài mẫu 2

Nhà thơ Đỗ Trung Quân có viết:

Quê hương là đường đi học

Con về rợp bướm xoàn bay…

Đối cùng với em cũng thế! con đường đến lớp gần gũi, thân thiết với em như bầu bạn. Nó là 1 trong những hình ảnh của quê nhà đang đắm sâu với ngân vọng vào em.

Con con đường phố mang tên mặt đường Nguyễn Du. Lòng con đường tuy thanh mảnh nhưng đẹp nhất lãm. Phía 2 bên đường tất cả hàng me xanh bịt mát. Buổi sáng, phần đông cành me thả lá úa xuống khía cạnh đường. Tuyến đường nhựa trơn bóng, black sẫm, sinh sống giữa gồm vạch tô trắng phân tách hai phần đường mang đến xe chạy trái chiều nhau. Xe pháo máy, xe đạp điện tấp nập bên trên đường. Tiếng xe píp píp liên hồi. Những cô bán sản phẩm rong kĩu kịt gần như quang gánh đầy ắp rau quả. Bọn chúng em tung tăng cắp sách mang đến trường. Ai ai cũng hối hả trên tuyến đường phố. Trên cây sấu già ven đường, phần đông chú chim nhảy nhót, chuyền cành. Giờ chim không ngớt vọng ra, vang cả trên bầu trời xanh thẳm. Phương diện Trời bên trên cao, mặt đường thưa tín đồ hơn. Phần đông ngôi nhà cao tầng nhìn ra đường với vẻ nguy nga, tráng lệ.

Các cửa hàng, cửa ngõ hiệu xuất hiện đón khách. Ánh nắng nóng óng ả rải xuống mặt đường. Con đường ánh lên, bóng loáng như dải lụa. Một làn gió dịu thổi qua, hầu hết lá me lìa cành rơi lả tả, rơi trên vai áo fan qua mặt đường như giữ luyến. Hoa sữa bên trên cả vỉa hè ngan ngát hương đưa. Hoa đậu từng chùm tím biếc, rủ xuống lề mặt đường như mong mỏi nói một điều: tuyến đường này đẹp rắm! Những giờ chiều hay đông đảo đêm tối mùa hè ngồi tại chỗ này thì thiệt là thú vị. Em nhớ từng nụ hoa, từng viên gạch ốp trên lề đường, từng cội me già thần thiết.

Con mặt đường này không chỉ là bạn của riêng biệt em, nó còn là bạn thân của đông đảo chị lao công. Đêm đêm, trên con phố này, mặc dù cho là mùa hè hay mùa đông giá rét, tiếng chổi tre luôn xao xác dưới hàng me. Nhà nhà đã ngủ say. Nhưng vẫn có tiếng chổi tre sột soạt bên trên đường. đa số lúc ấy, con phố mới vắng vẻ vẻ cùng đẹp làm sao!

Con đường quá thân quen với em. Từ lâu, mặt đường và em như song bạn. Đường vẫn nâng cách em đi, góp em thực hiện ước mơ ước mơ của riêng mình.

Xem thêm: Bật Mí Top 15 Xe Sài Gòn Đà Lạt, Vé Xe Giường Nằm Sài Gòn

Tả tuyến đường từ nhà mang lại trường – bài bác mẫu 3

Quê mùi hương em có không ít cảnh đẹp. Đó là dòng sông hiền hoà, cánh đồng thẳng thừng cò bay… dẫu vậy thân trực thuộc với em nhất có lẽ là bé đường rất gần gũi từ nhà mang đến trường.

Con con đường tới trường là một trong những con đường nhỏ dại được rải đá răm thẳng tắp. Phía hai bên đường là hai hàng hoa cỏ mát. Buổi sáng con đường rộn rã hẳn lên. Ngoài ra tất cả bọn trẻ trong làng em đều xuất hiện trên đường. Chúng tạo thành những nhóm nhỏ dại tung tăng cho trường. Tiếng thì thầm ríu rít xen lẫn tiếng cười cợt vui vẻ làm con phố thêm rộn rã, tươi vui.

Buổi trưa đường hờ hững ít được đặt ra những câu hỏi han. Thời gian ấy, con đường yên yên như ngập trong giấc ngủ. Nhì hàng cây đứng quạt cho con phố càng thêm yên ổn giấc. Bên trên cành, mấy chú chim sâu vẫn chuyền cành để bắt hầu hết gã sâu phá hoại cây, làm cho hàng cây thêm tốt tươi. đông đảo tia nắng nhỏ nhặt rải xuống mặt đường trông như dát bạc. Phần đa mái đơn vị nằm thấp thoáng dưới bóng cây thưa. Từ căn hộ nào vọng ra tiếng ru em trầm bổng .

Tiếng võng gửi kẽo kẹt giữa giữa trưa hè làm cho con con đường làng càng thêm vẻ lặng tĩnh kỳ lạ lùng. Những phần đường bằng phẳng, mấp mô, khấp khểnh em mọi thuộc như lòng bàn tay. Chẳng bao gồm ngày nào tập thể trẻ bọn chúng em không để bàn chân nhỏ tuổi bé của bản thân lên tuyến đường thân nằm trong ấy. Bởi thế mà con phố trở thành một người đồng bọn thiết với em.

Con mặt đường tới trường vẫn khắc sâu vào trong tâm trí em. Mỗi buổi đến trường, con phố đã giữ lại trong em bao kỉ niệm xinh tươi của tuổi học trò. Mai ngày to lên em cũng quan trọng quên hình ảnh con đường thân yêu.

Tả tuyến phố từ nhà mang đến trường – bài bác mẫu 4

Ngày nào cũng vậy, tôi đến lớp trên con đường thân mật này. Từng cội cây từng số nhà, từng ngõ hẻm đã in đậm trong tâm địa trí tôi thời gian nào mà tôi chẳng giỏi biết. Tuyến đường phố tôi bé dại và ko đẹp, tuy vậy nó trở nên sexy nóng bỏng hơn trong số những ngày đầu đông này.

Hà Nội trong những ngày đầu đông se se lạnh tuy không rét căm căm, rét thấu tận xương dẫu vậy cũng làm mọi tín đồ phải áo khoác, nón len. Thành phố tôi thì không giống như vậy. Mặc cho gió bão, mưa dông, quanh năm ngày tháng, hầu như ngôi nhà trên phố chỉ mặc một màu áo nhưng thôi. Con đường, nhìn từ xa như một dải lụa mềm mại và mượt mà uốn lượn dọc dãy phố. Nhà 2 bên đường chẳng cái nào giống mẫu nào, mẫu cao, chiếc thấp, loại to, cái nhỏ, mẫu rộng, cái nhỏ nhắn thật vui mắt. Bởi đất chật người đông đề xuất phố tôi chẳng tất cả cái cây nào call là to lớn vì mưa bão dễ đổ, dễ vướng vào dây điện. đến nên, từng năm, tôi cứ to hẳn lên mà các cây vào phố tôi vẫn nhỏ dại bé, xinh xắn chũm thôi. Trên cao gồm cả một khoảng chừng trời rộng mở như mẫu ô nhiều màu sắc. Các ngày mưa gió bão bùng thì khoảng trời trên tuyến đường tôi đen kịt mây, sấm chớp ì ùng, sét rạch ngang trời. Khi ấy, hầu như vũng bùn xuất hiện mà tôi thì chẳng thích tăng trưởng bùn một một chút nào cả.

Phố tôi lúc nào thì cũng tấp nập tàu xe. Mới sáng sớm đã bước đầu ngày mới bằng tiếng bin bin của ô tô, tin tin của xe pháo máy với tu tu của tàu hoả vọng lại từ đầu phố. Lại cả tiếng call í ới, mỉm cười đùa, mời mọc rầm rĩ cả một góc phố của học sinh trường văn học trong mẫu ngõ đối lập nhà tôi. Do vậy, cứ khoảng chừng bảy giờ sáng là tôi bị thức tỉnh bởi những tiếng ầm ĩ bên ngoài, mặc dù đã cố tình đóng hết các ô cửa ngõ sổ. Đôi khi, lúc học viên đã vào lớp, tiếng ồn ào giảm bớt, tôi ráng nằm lì không được bao thọ thì lại bị phá do tiếng chạy thình thịch của những “chàng” với “nường” đi học muộn. đầy đủ ngày đầu new về sống đây, tôi tức ao ước xịt khói lỗ tai. Lâu dần rồi cũng thành quen, tôi bước đầu cảm thấy dễ chịu và thoải mái và thân nằm trong với tuyến đường này. Vỉa hè phố tôi bị những nhà dân lấn chiếm nên siêu hẹp. Vỉa hè địa điểm thụt vào, nơi nhô ra trông chẳng đẹp chút nào! Mặt con đường nhựa thì sứt sẹo, lồi lên, lõm xuống, nhấp nha nhấp nhô. Ai nhưng mà vừa đi vừa mải chú ý trời, nhìn mây thì vậy nào cũng trở thành ngã vì những chỗ gập ghềnh khó ưa ấy. Tôi cũng vì chưng nó cơ mà mấy lần bị ngã xuống cạnh đường, mấy dấu sẹo đó cũng giống như là vết kỉ niệm của tôi. Từng lần đi qua chỗ này, tôi cũng lại quay nhìn xem nó chỗ nào để nhưng mà tránh. Mặt mặt đường nhiều màu sắc đậm nhạt không giống nhau, sau vài lần được sửa, mặt đường trông như mẫu áo vá chằng vá đụp. Phố tôi từng nào là ổ gà. Vừa rồi được một ổ gà, đi một quãng lại ổ kê khác! và nó đó là đặc trưng của phố Khâm Thiên quy trình này. Nhà phía hai bên đường cũng tương đối đa dạng, tất cả cái cao ba bốn tầng tô nửa xanh nửa white rồi chiếc vàng, cái xanh, chiếc trắng,… sản phẩm quán mặt đường là chỗ tụ họp ăn uống của đàn học trò nhất quỷ hai ma. Mỗi sáng dậy như thế nào là hương thơm phở thơm ngào ngạt, thoáng trong gió mùi hương trứng vịt lộn, bún riêu cua, mùi xôi và những thức nạp năng lượng khác. Các siêu thị văn phòng phẩm, quần áo,… cũng chẳng chịu đựng lép vế. Cầm cố là từng nào áo quần, tất, khăn,… được tung ra bày không tính cửa lủng lẳng… Phố tôi còn duy trì được một vài ngôi bên có kiến trúc từ thời như thế nào chẳng rõ. Trên mái cùng cửa của rất nhiều ngôi bên ấy bao gồm khác những con rồng màu sắc sặc sỡ nhưng vì chưng cổ quá rồi nên đánh vôi đã bạc bẽo và phai màu. Do bị lao vào vòng xoáy của các bước nên fan dân phố tôi siêu ít khi thủ thỉ với nhau. Phần đa ngôi đơn vị cổ đưa về vẻ rất đẹp cổ kính mang lại phố tôi, trông nhà nghiêm thế nhưng tiếng cười chơi vẫn vọng ra. Phố tôi gồm một di tích lịch sử lịch sử. Đó là đài tưởng niệm Khâm Thiên được xây dựng sau khi cả phố bị Mĩ ném bom B52 tiêu huỷ. Bao nhiêu ngôi đơn vị bị sập, bao nhiêu fan dân yêu cầu bỏ mạng trong đợt B52 ấy. Đài tưởng niệm được kiến tạo với mục tiêu tưởng nhớ phần đa con fan đã ra đi trong đợt Mĩ thả bom ấy. Mẫu người lũ bà bế đứa con nhỏ xíu bỏng đã chết là hình tượng cho nỗi gian khổ và căm hờn.

Con đường từ rất lâu đã là người bạn thân thiết, sát gũi, chia sẻ với tôi hầu như nỗi vui buồn. Hồ hết ngày tôi bị điểm kém, con phố dỗ dành riêng tôi. Nhiều lần, bởi tức tối, tôi co cẳng đá cất cánh hòn sỏi trên đường. Dịp ấy, nó vẫn ko nói gì, chỉ yên ủi bàn chân tôi. Phần nhiều ngày tôi được điểm cao, là học viên giỏi, nó c ũng chúc mừng tôi.

Con con đường đã thêm bó cùng với tôi từ phần lớn ngày tôi còn nhỏ. Bày giờ, tôi đã mập khôn, bên tôi chuẩn bị chuyển đi địa điểm khác. Tuy sẽ không thể ở vị trí đây nữa dẫu vậy tôi vẫn mãi mãi nhớ con phố này – tuyến đường ngày nào cũng trở nên tắc đường mà lại tôi đã quen.

Tả tuyến đường từ nhà mang lại trường – bài mẫu 5

Mùa thô năm ngoái, quần chúng. # địa phương em đang góp tiền, cống hiến làm lại con đường nối thôn Tân Long với các xã lạm cận. Trường em nằm ở kề bên đường đi, biện pháp nhà khoảng tầm gần cây số. Sáng sáng, em cùng các bạn tung tăng cắp sách đến trường trên con đường y hệt như dải lụa hồng quyến rũ uốn quanh xóm xóm.

Đường trải đất đỏ, được san ủi kĩ phải rất phẳng phiu, đầy đủ rộng nhằm hai ô-tô có thể tránh nhau. Mặt mặt đường cao trọng tâm và thoải dần dần sang hai bên cho dễ dàng thoát nước. Mặt hàng cây bạch lũ trồng ven con đường dạo như thế nào giờ sẽ vươn cao, thân thẳng tắp, cây cỏ sum suê tỏa bóng mát. Mọi khi có cơn gió thổi qua, lá cây lao xao, cây cỏ đung đưa giống như những cánh tay kính chào đón.

Lúc bọn chúng em tới trường cũng là lúc tuyến đường nhộn nhịp, đông vui nhất. Dân vào vùng họp chợ cạnh đường, tíu tít bên những gánh rau củ tươi, rất nhiều đống hoa quả hay phần nhiều bu con kê vịt. Các shop ăn uống mở cửa, ship hàng mọi người. Bên trên đường, giờ đồng hồ xe lam, xe cha gác máy có tác dụng náo động không khí của một vùng quê yên ổn tĩnh. Những loại xe tràn trề chở sản phẩm hoá lên chợ huyện.

Ra khỏi xẻ tư cùng với cảnh họp chợ tấp nập, tuyến phố chạy giữa cánh đồng lúa với rau greed color tốt. Ngay gần Tết, khí trời buổi sáng se se lạnh. Nắng nóng sớm kim cương rực trải trên greed color mỡ màng, non tươi của rất nhiều liếp rau củ cải, cà chua, xà lách… Dăm tía cánh bướm trắng chợp chờn trên ngồng cải đơm hoa kim cương tươi.

Gần không còn cánh đồng, tuyến phố cao dần rồi nối với một cây cầu gỗ bắc ngang chiếc kinh trong mát, cung ứng nước ngọt xung quanh năm cho đồng ruộng. Từ đầu cầu bên kia, con đường đổ dốc một quãng chừng rộng trăm mét là đến lớp em. Ngôi trường nằm cách mặt đường khoảng vài chục thước, giữa một vườn cây rầm rịt suốt ngày ríu rít tiếng chim… Băng ngang qua cổng trường, nhỏ đường thường xuyên chạy dài qua nhì xã nữa rồi thông ra quốc lộ.

Con con đường đã trở đề xuất thân nằm trong với toàn bộ mọi người. Ngày hai lần trở về trên tuyến phố này, bọn chúng em vẫn khắc sâu hình ảnh của nó vào lòng.

Tả con đường từ nhà cho trường – bài bác mẫu 6

Quê hương thơm em có khá nhiều cảnh đẹp. Đó là dòng sông hiền hòa, cánh đồng thẳng thừng cò bay… tuy nhiên thân thuộc với em nhất có lẽ là con đường rất gần gũi từ nhà mang lại trường.

Con mặt đường tới trường là một trong con đường bé dại được rải đá răm trực tiếp tắp. Hai bên đường là nhị hàng cây xanh mát. Buổi sáng con đường rộn ràng tấp nập hẳn lên. Hình như tất cả bè lũ trẻ trong thôn em đều xuất hiện trên đường. Chúng phân thành những nhóm nhỏ tung tăng mang đến trường. Tiếng nói chuyện ríu rít xen lẫn tiếng cười vui vẻ làm tuyến phố thêm rộn rã, tươi vui.

Buổi trưa đường thờ ơ ít được đặt câu hỏi han. Thời điểm ấy, tuyến đường yên yên ổn như ngập trong giấc ngủ. Nhị hàng cây đứng quạt cho con phố càng thêm yên ổn giấc. Trên cành, mấy chú chim sâu vẫn chuyền cành để bắt đầy đủ gã sâu phá hủy cây, tạo nên hàng cây thêm tốt tươi. Những tia nắng nhỏ nhặt rải xuống mặt con đường trông như dát bạc. Những mái công ty nằm lấp ló dưới bóng mát thưa. Từ căn nhà nào vọng ra giờ đồng hồ ru em trầm bổng .

Tiếng võng gửi kẽo kẹt giữa giữa trưa hè tạo cho con mặt đường làng càng thêm vẻ yên ổn tĩnh kỳ lạ lùng. Những đoạn đường bằng phẳng, mấp mô, gập ghềnh em gần như thuộc như lòng bàn tay. Chẳng có ngày nào bầy trẻ chúng em không đặt bàn chân nhỏ bé của mình lên tuyến đường thân ở trong ấy. Vì thế mà tuyến phố trở thành một người bạn bè thiết cùng với em.

Con con đường tới trường vẫn khắc sâu vào trong tâm địa trí em. Từng buổi cho trường, con đường đã giữ lại trong em bao kỉ niệm đẹp tươi của tuổi học tập trò. Mai ngày to lên em cũng bắt buộc quên hình hình ảnh con đường thân yêu.

Tả tuyến đường từ nhà mang đến trường – bài mẫu 7

“Quê hương” nhị tiếng ấy nghe mà gần gũi thân thương làm sao? Tuổi thơ ai cũng có mọi kỉ niệm đẹp để nhưng nhớ, mà lại yêu ở quê hương. Tuổi thơ của em thêm bó cùng với cánh đồng thẳng tay cò bay, mẫu sông nước chảy hiền hậu hòa,… tuy thế gắn bó với em nhất vẫn chính là con con đường từ nhà tới trường. Cùng với em, con đường này có biết bao kỉ niệm.

Đó là con phố rải đá răm như bao tuyến đường khác. Tuy không rộng lắm, lại gồ ghề, khấp khểnh nhưng con đường cũng đủ mang lại một chiếc xe sở hữu chạy qua. Mọi khi đặt chân lên con phố lòng em lại cảm thấy bồi hồi. Đầu làng, cây gạo đứng giương dù đậy nắng. Khu vực đây đã chứng kiến những ván bi quyết liệt của bầy trẻ chúng em. Phía 2 bên đường là mặt hàng bạch lũ với các chiếc lá nhỏ dại như con mắt nhìn xuống đường. Sau hai hàng cây là cánh đồng rộng chén bát ngát, thẳng thừng cò bay. Tuy vậy, đi trê tuyến phố vẫn nhìn thấy những nơi ở xinh xắn nằm giữa một blue color mượt mà của sân vườn tược. Ông mặt trời thư thả nhô lên thả ánh nắng ấm áp lọt qua kẽ lá chiếu xuống khía cạnh đường giống như các hoa nắng vẫn nhảy nhót. Mọi người đổ đi xuống đường mỗi thời gian một nhiều. Trẻ em đến trường cùng bà bé đi làm, đi chợ ồn ã. Trưa về, người đi lại thưa thớt, tuyến phố như chìm vào trong giấc ngủ. Những cái lá khẽ đu chuyển trong gió như quạt đuối cho nhỏ đường. Chiều về con phố như thức giấc. Lại ồn ã náo sức nóng khi những bác nông dân đi làm về. Tiếng nói, giờ cười gọi nhau í ới, tiếng xe cộ cứ ồn ã suốt cả nhỏ đường. Bên trên cây đều chú chim hót véo von tạo thành một phiên bản nhạc giao hưởng.Với em, tuyến đường đã quen thân từ lúc cắp sách cho tới trường. Đi trên con đường mùi ngai vàng ngái của đất, hương thơm của lúa đồng, cỏ nội phả vào mũi lòng em lại cảm giác bâng khuâng.

Em hết sức yêu nhỏ đường. Hằ ng ngày, em đi trên con phố này. Chắc hẳn rằng vì vậy mà em cùng nó thay đổi đôi đồng bọn thiết. Dù đi xa, được đi trên con phố đẹp hơn tuy thế hình hình ảnh con đường làng quê vẫn in đậm vĩnh cửu trong kí ức của em, bởi vì nó đang nâng từng bước đi lẫm chẫm thứ nhất của đời em.

Bài viết liên quan